
Hôm rồi đi dạo web thấy mấy bài thơ của Hồ Xuân Hương lâu ngày đọc lại vẫn thấy hay, nên chép vài bài để dành đọc. Thích nhất là cách mà Hồ Xuân Hương nhấn vào 2 câu cuối ! càng đọc càng thấm ..
Quả không hổ danh là “BÀ CHÚA THƠ NÔM“.
Trống Thủng
Của em bưng bít vẫn bùi ngùi,
Nó thủng vì chưng kẻ nặng dùi,
Ngày vắng đập tung dăm bảy chiếc,
Đêm thanh tỏm cắc một đôi hồi,
Khi giang thẳng cánh bù khi cúi
Chiến đứng không thôi lại chiến ngồi.
Nhắn nhủ ai về thương lấy với,
Thịt da ai cũng thế mà thôi.
Vịnh cái quạt
Một lỗ xâu
xâu mấy cũng vừa,
Duyên em dính dán
tự bao giờ,
Chành ra ba góc da còn thiếu,
Khép lại đôi bên thịt vẫn thừa.
Mát mặt anh hùng khi tắt gió,
Che đầu quân tử lúc sa mưa.
Nâng niu ướm hỏi người trong trướng,
Phì phạch trong lòng đã sướng chưa ?
ĐÁNH ĐU
Bốn cột
khen ai khéo khéo trồng,
Người thì lên đánh kẻ ngồi trông,
Trai đu gối hạc khom khom cật
Gái uốn lưng ong ngửa ngửa lòng.
Bốn mảnh quần hồng bay phấp phới,
Hai hàng chân ngọc duỗi song song.
Chơi xuân
có biết xuân
chăng tá.
Cọc nhổ đi rồi, lỗ bỏ không
!
Con ốc nhồi
Bác mẹ sinh ra phận ốc nhồi
Đêm ngày lăn lóc đám cỏ hôi,
Quân tử có thương thì bóc yếm
Xin đừng ngó ngoáy lỗ trôn tôi.
Hang các cớ
Trời đất sinh ra đá một chòm,
Nứt làm hai mảnh hỏm hòm hom.
Kẽ hầm rêu mốc trơ toen hoẻn,
Luồng gió thông reo vỗ phập phòm.
Giọt nước hữu tình rơi lõm bõm,
Con đường vô ngạn
tối om om.
Khen ai đẽo đá tài xuyên tạc
,
Khéo hớ hênh ra lắm kẻ dòm!
Đèo Ba Dội
Một đèo, một đèo, lại một đèo,
Khen ai khéo tạc cảnh cheo leo.
Cửa con đỏ loét tùm hum nóc,
Hòn đá xanh rì lún phún rêu.
Lắt lẻo cành thông cơn gió thốc,
Đầm đìa lá liễu giọt sương gieo.
Hiền nhân quân tử ai là chẳng
Mỏi gối chồn chân vẫn muốn trèo.
Dệt cửi
Thắp ngọn đèn lên thấy trắng phau,
Con cò
mấp máy suốt đêm thâu.
Hai chân đạp xuống năng năng nhắc,
Một suốt
đâm ngang thích thích mau.
Rộng hẹp nhỏ to vừa vặn cả,
Ngắn dài khuôn khổ cũng như nhau.
Cô nào muốn tốt ngâm cho kỹ
,
Chờ đến ba thu mới dãi màu
.
Mắng Học Trò
Khéo khéo đi đâu lũ ngẩn ngơ ?
Lại đây cho chị dạy làm thơ,
Ong non ngứa nọc châm hoa rữa
Dê cỏn buồn sừng húc giậu thưa.
Vịnh Cái Giếng
Ngõ ngay thăm thẳm tới nhà ông,
Giếng tốt thanh thơi
, giếng lạ lùng
Cầu trăng phau phau đôi ván ghép,
Nước trong leo lẻo một dòng thông.
Cỏ gà lún phún leo quanh mép,
Cá diếc le te lách giữa dòng.
Giếng ấy thanh tân ai cũng biết
Đố ai dám thả nạ dòng dòng
.
Tát nước
Đang cơn nắng cực chửa mưa tè,
Rủ chị em ra tát nước khe.
Lẽo đẽo chiếc gầu ba góc chụm,
Lênh đênh một ruộng bốn bờ be.
Xì xòm đay nước mình nghiêng ngửa,
Nhấp nhổm bên ghềnh đít vắt ve.
Mải việc làm ăn quên cả mệt,
Dạng hang một lúc đã đầy phè.
Đánh Cờ
Chàng với thiếp đêm khuya trằn trọc,
Đốt đèn lên đánh cuộc cờ người.
Hẹn rằng đấu trí mà chơi,
Cấm ngoại thuỷ không ai được biết.
Nào tướng sĩ dàn ra cho hết,
Để đôi ta quyết liệt một phen.
Quân thiếp trắng, quân chàng đen,
Hai quân ấy chơi nhau đà đã lửa.
Thọat mới vào chàng liền nhảy ngựa,
Thiếp vội vàng vén phứa tịnh lên.
Hai xe hà, chàng gác hai bên,
Thiếp thấy bí, thiếp liền ghểnh sĩ.
Chàng lừa thiếp đương khi bất ý,
Đem tốt đầu dú dí vô cung,
Thiếp đang mắc nước xe lồng,
Nước pháo đã nổ đùng ra chiếu.
Chàng bảo chịu, thiếp rằng chẳng chịu
Thua thì thua quyết níu lấy con.
Khi vui nước nước non non,
Khi buồn lại giở bàn son quân ngà.

Cuộc xướng hoạ giữa Hồ Xuân hương và Chiêu Hổ thực là không tiền khoáng hậu trong lịch sử văn chương của ta. Sức khoẻ và tình yêu sự sống, văn tài và cá tính, lối nói toạc móng heo, không úp mở bóng gió nhiều, không dùng biểu tượng hai mặt, ít tử vận (vần chết không hoạ được) mà chỉ có lộng chữ (bỡn chữ). Chỉ có ba bài thơ mà đã đi thẳng vào dân chúng và từ lâu đã nảy sinh nhiều giai thoại. Cả đôi bạn đều cân xứng về tài nghệ thơ Nôm, và cũng thật tri âm, tri kỷ, không có một chút gì ngăn cách giữa đôi bạn thanh niên nam nữ.
Trách Chiêu Hổ
Hồ Xuân Hương:
Anh đồ tỉnh, anh đồ say,
Sao anh ghẹo nguyệt giữa ban ngày ?
Này này chị bảo cho mà biết.
Chốn ấy hang hùm chớ mó tay.
Chiêu Hổ hoạ lại:
Này ông tỉnh! Này ông say!
Này ông ghẹo nguyệt giữa ban ngày!
Hang hùm ví bẵngkhông ai mó,
Sao có hùm con bỗngtrốc tay ?
Hồ Xuân Hương:
Những bấy lâu nay luống nhắn nhe,
Nhắn nhe toan những sự gùn ghè
.
Gùn ghè nhưng vẫn còn chưa dám,
Chưa dám cho nên phải rụt rè.
Chiêu Hổ hoạ lại:
Hỡi hỡi cô bay tố hãonhe
Hão nhe không được, gậy ông ghè.
Ông ghè không được, ông ghè mãi,
Ghè mãi rồi lâu cũng phải rè
Hồ Xuân Hương:
Sao nói rằng năm lại có ba ?
Trách người quân tử hẹn sai ra.
Bao giờ thong thả lên chơi nguyệt
,
Nhớ hái cho xin nắm lá đa.
Chiêu Hổ hoạ lại:
Rằng gián thì năm, quí có ba
Bởi người thục nữ tính không ra.
Ừ rồi, thong thả lên chơi nguyệt
Cho cả cành đa lẫn củ đa.
===============================
Đọc tiếp thơ của Hồ Xuân Hương: http://annonymous.online.fr/Thivien/viewauthor.php?ID=313
Phiếm luận về Thơ Hồ Xuân Hương tác giả Bắc Giang: http://annonymous.online.fr/Thivien/viewwriting.php?ID=118
(Hình tác giả sưu tầm trên Internet)
Đăng trong: Buồn viết bậy


doc nao
Tui cũng thích thơ HXH, nhưng đôi khi thấy gợn gợn khi đọc thơ bà ấy. Nghe chua xót, ngậm ngùi, oán giận. Nhưng vẫn thích đọc, khi đọc về cuộc đời và sự nghịêp của bà lại càng khâm phục bà hơn! ok
Tôi rất thích bút pháp của bà … người đọc qua cứ ngỡ là cái tục.. nhưng chính cái tục đó nói lên cái thanh… Một bút pháp tuyệt vời.
Thơ Hồ Xuân Hương tục mà thanh. Tuyệt vời.
Tớ chỉ thấy tục thôi, mà lại thích cái tục đấy, hì…
Di tim su that ve 1 tac pham van hoc la viec lam tot.
Neu su that dung la cua? cu. Ho^ viet ra thi co’ loi khen na`o hay ho’n nu’a?
Neu kho^ng phai cua? cu. Ho^ viet ra thi kho^ng co’ dieu ba’ng bo^? nao te^. ho’n die^u “nha^.n vo’ la`m cua? mi`nh” cua? chi’nh ta’c gia? ro’?m.
Ne^u khong tim ra su that duoc, thi nhung bai tho ay va^~n la tho’ hay va` da’ng de cho moi nguoi nga^m ngo’.i.
Pha?i va^y kho^ng? thu’a cac qu’y ba.n.
tôi rất thích thơ HỒ XUÂN HƯƠNG nhung thơ bà có vẻ tục và lộ liễu quá.Nhưng mình vẫn thích đọc..hihi
Thơ của bà thật là tuyệt vời!!!
thơ Hồ Xuân Hương tuy hay nhưng cái tục còn nhiều quá
nhưng xét cho cùng thì cái tục ấy lại thể hiện rõ thân phận đáng thương của bà
mình rất thích thơ của Hồ Xuân Hương, thơ Bà giản dị va trầm lắng . Những nổi lo toan vất vả của người phụ nữ trong cuộc sống đương thời được Bà nâng cao tạo đươc vị thế trong xã hội trong khi đó nhường như mọi người đều quên lãng, xem thường họ. Nên nhận biết rằng người phụ nữ trong xã hội là rất quan trọng cần được bảo vệ và giúp đỡ.
minh rat thich tho cua Ho Xuan Huong
tho cua ba rat hay nhieu y nghia va rat sau xa
Phải là người đàn bà rành đủ moị ngón chơi ở đời mới có thể để lại những áng thơ văn xuất chúng như vậy…